Câu chuyện 2 người buôn vải lanh – Nghèo là do cố chấp, bảo thủ

Hôm nay YooRich đọc được một câu chuyện rất là hay nói về sự cố thủ của con người trong cuộc sống, trong kinh doanh điều đó khiến họ nghèo đói.

Câu chuyện như sau:

Ngày xưa, có hai thành niên trẻ tên là Gross và Erlich, họ cùng sống trong một thôn và là những người bạn thân thiết nhất của nhau. Vì sống ở vùng nông thôn hẻo lánh nên việc mưu sinh không hề dễ dàng, họ liền hẹn nhau đến nơi khác lập nghiệp. Vậy là hai người bán hết đất đai nhà cửa, đem theo tất cả gia tài và mỗi người một chú lừa đi lập nghiệp.

Đầu tiên, họ tới một nơi sản xuất vải lanh, Erlich nói với Gross: “Ở quê chúng ta, vải lanh rất đáng tiền. Chúng ta đem tiền đổi lấy vải lanh, rồi mang về quê bán, chắc chắn sẽ có lợi nhuận”, Gross đồng ý, hai người mua vải lanh rồi buộc chặt lên lưng lừa.

Tiếp đó, họ tới một nơi sản xuất da, ở đây vừa hay thiếu vải lanh, Erlich liền nói với Gross: “Da ở quê chúng ta còn đáng tiền hơn, chúng ta đổi vải lanh lấy da, như vậy sẽ có nhiều lợi nhuận hơn nữa!”

Gross nói: “Không cần đâu, vải lanh đã được buộc chắc chắn trên lưng lừa rồi, giờ tháo ra buộc vào rắc rối lắm!”

Erlich đổi đống vải lanh của mình sang da, lại còn được thêm một khoản tiền. Còn Gross vẫn chỉ có một chú lừa với đống vải lanh trên lưng.

Họ tiếp tục tới một nơi sản xuất dược liệu, ở đây thời tiết khắc nghiệt, vừa hay đang thiếu da và vải lanh, Erlich lại nói với Gross: “Dược liệu ở quê mình còn đáng tiền hơn, cậu đổi vải lanh lấy dược liệu, tôi đổi da lấy dược liệu rồi mang về quê bán, nhất định sẽ được khối tiền.”

Gross vỗ vỗ vào đống vải lanh trên lưng lừa nói: “Thôi, vải lanh đang buộc chắc trên lưng lừa rồi, hơn nữa cũng đi được một đoạn đường dài như vậy rồi, giờ dỡ ra phiền lắm”. Erlich đem đổi da của mình lấy dược liệu, lại được thêm một khoản tiền nữa. Còn Gross vẫn chỉ có đống vải lanh và chú lừa.

Sau này, họ tới một nơi sản xuất vàng, nơi đây vừa hay thiếu vải lanh và dược liệu. Erlich nói với Gross: “Ở đây giá vải lanh và dược liệu rất cao, vàng lại rẻ, vàng ở quê chúng ta vô cùng đắt đỏ, chúng ta đem đổi vải với dược liệu sang vàng, cả đời này sẽ không còn phải lo ăn lo mặc nữa.”

Gross lại một lần nữa từ chối: “Thôi thôi, vải lanh đang buộc rất chắc trên lưng lừa, tôi không muốn tháo ra tháo vào”. Erlich lại đổi thuốc lấy vàng và lại kiếm thêm được một khoản tiền nữa, còn Gross vẫn chỉ có một con lừa với đống vải lanh.

Cuối cùng, hai người họ về tới quê hương, Gross đem vải lanh đi bán, chỉ có thêm được một chút lợi nhuận, so với những khó khăn vất vả mà Gross bỏ ra thì không đáng là bao. Còn Erlich, không những đem về thêm được một khoản tiền kha khá, mà còn đem vàng đi bán, trở thành người giàu có nhất vùng.

Kết luận: Làm bất cứ việc gì đừng bao giờ cố chấp bảo thủ, phải học cách biến hóa, ứng biến, chỉ khi bạn nhanh nhạy, luôn biến hóa, bạn mới có thể giải quyết được tất cả mọi vấn đề mà mình gặp phải, đổi góc độ nhìn nhận sự việc, bạn sẽ phát hiện ra những thu hoạch khác nhau của cuộc đời.