Cách làm giàu đơn giản áp dụng cho mọi người

Cách làm giàu đơn giản áp dụng cho mọi người

Với cách này dù bạn xuất phát từ vạch nào, thì xác suất dòng thu nhập thụ động (sau 20 năm, 30 năm) của bạn sẽ đủ lớn để bạn trang trải mọi chi phí sinh hoạt hàng ngày mà không cần đi làm.

Có quá nhiều tranh luận về làm giầu, nhưng có lẽ khó có thể thống nhất được với nhau, ngay cả các quan điểm được Robert Kyosaki trình bày trong “Rich Dad Poor Dad” cũng bị rất nhiều người phản đối.

Nhiều quan điểm đưa ra thậm chí còn rất nguy hại khi xuyên suốt tác phẩm đó tác giả cổ vũ cho con đường khởi nghiệp tạo dựng doanh nghiệp, con đường mà xác suất thành công áp dụng cho mọi người (ở mọi tầng lớp khác nhau, học vấn khác nhau, trí tuệ khác nhau) chỉ ở mốc không quá 3%. Khuyên mọi người đi một con đường mà xác suất thất bại đến 97% hoàn toàn không phải là một lời khuyên tốt, đặc biệt khi các bạn trẻ ít kinh nghiệm áp dụng lời khuyên này.

Trong các sách trình bày về “con đường làm giầu đơn giản kiểu dễ như ăn cơm bình dân và dành cho mọi người đều thực hiện được” thì có lẽ tác phẩm “Người giầu nhất thành Babylon” ra đời cách đây gần 100 năm là tác phẩm có các quan điểm đúng đắn và giá trị nhất.

Trong tác phẩm này, tác giả đúc kết các kinh nghiệm làm giầu của các lái thương kinh thành Babylon cổ kính và vĩ đại, những kiến thức quý giá được các học giả Babylon đúc kết và ghi chép lại trên các tấm thẻ đất sét nung từ 5000 năm trước được truyền cho hậu thế.

Các bước làm giầu cơ bản được đúc kết từ cuốn sách này như sau:

+ Bước 1: Tiết kiệm số tiền mình kiếm được hàng tháng, tỷ lệ tối thiểu là 10% số tiền kiếm được, đa phần mọi người đều làm ngay được bước này, dù họ chỉ là một cán bộ công chức hay một chuyên gia kỹ thuật cao cấp, hay một người công nhân lao động bình thường, một số người làm công (của các tập đoàn lớn hoặc các công ty liên doanh) có mức thu nhập cao có thể có mức dành dụm đến 40% -> 50% tiền lương, những người làm chủ các cơ sở kinh doanh nhỏ hoặc các chủ doanh nghiệp thì mức dành dụm còn cao hơn nữa trên mức thu nhập lợi nhuận của họ.

+ Bước 2: Dùng số tiền tiết kiệm này tái đầu tư để sinh ra các nguồn thu nhập mới một cách thụ động (tức là các khoản thu nhập tự động sinh đẻ ra theo thời gian mà không cần người chủ đầu tư phải bỏ sức lao động), mức dành dụm tiết kiệm càng cao thì dòng thu nhập thụ động sẽ càng ngày càng lớn, có nhiều cách để có dòng thu nhập này, từ đơn giản đến phức tạp, từ quy mô rất nhỏ đến quy mô rất lớn, và dù cách nào + quy mô nào thì cũng đòi hỏi yếu tố thời gian, không có cách nào làm giàu cực nhanh và dễ dàng cả.

Đây là bước làm ai cũng có thể làm được, nhưng vẫn có một số người bị thất bại bởi sự thiếu kiên nhẫn cũng như căn bệnh muốn “làm giầu cực nhanh”, họ không chịu “chờ đợi”.

Tôi xin liệt kê các cách tạo dòng thu nhập thụ động theo nhiều quy mô khác nhau, từ nhỏ đến lớn, ai cũng có thể làm được, và ai cũng có thể làm đồng thời nhiều cách một lúc, càng đa dạng thì dòng tiền thụ động về càng nhiều cũng như sự rủi ro càng được chia nhỏ, và quan trọng là bạn phải liên tục bổ sung vốn (từ khoản 10% tiết kiệm hàng tháng + khoản lợi nhuận thu về từ năm thứ 2 trở đi lại tái bổ sung vào) vào các khoản mục đầu tư này.

– Gửi tiết kiệm ngân hàng vào những đợt sốt lãi suất, mức lợi nhuận 11%/năm hoàn toàn có thể đạt được.

– Mua bảo hiểm của các công ty bảo hiểm uy tín và hàng đầu của thế giới, mức lợi nhuận tuy khiêm tốn (7%/năm) nhưng nó cũng là một lựa chọn bắt buộc cho sự bảo hiểm các rủi ro cá nhân mà bạn có thể gặp phải.

– Mua trái phiếu của chính phủ (hoặc công trái) hoặc trái phiếu của các tập đoàn lớn do chính phủ bảo lãnh, hoặc trái phiếu của các tập đoàn lớn kinh doanh hiệu quả và uy tín (ví dụ như Vinamilk, Kinh đô, Tân Tạo…), mức lợi nhuận 15% / năm hoàn toàn trong tầm tay.

– Mua cổ phiếu của các doanh nghiệp lớn và thực sự có giá trị, của các tập đoàn đầu nghành, làm ăn hiệu quả tại Việt nam (Viễn thông , Sữa, Dầu khí, Bánh kẹo, Bất động sản, Công nghệ cao…).

– Mua nhà chung cư đóng làm nhiều đợt và sau đó dùng nó để cho thuê.

– Góp vốn và các cơ sở kinh doanh có lợi nhuận và phải có uy tín của họ hàng, bạn bè, đồng nghiệp…

– Mua các căn nhà nhỏ, cũ nát, cải tạo đẹp đẽ để cho thuê hoặc bán lại

– Nhận thêm việc làm bằng chuyên môn tốt nhất của mình để tăng thêm dòng vốn tái bổ sung …

– Và nếu có kinh nghiệm, cơ hội, năng lực, vốn: bạn hoàn toàn có thể mở một doanh nghiệp để thúc đẩy quá trình sinh thu nhập nhanh nhất có thể

+ Bước 3:

Tiếp tục tái bổ sung hàng tháng vào các khoản đầu tư trên, nguồn tái bổ sung này tư năm thứ 2 trở đi sẽ có 2 khoản:
– Khoản tiết kiệm 10% hàng tháng
– Khoản lợi nhuận từ các dòng thu nhập thụ động được tái đầu tư lại

Và dù cách nào thì tác giả vẫn khuyên chúng ta cần làm thật tốt công việc mà chúng ta đang làm hàng ngày (công nhân phải lành nghề, kỹ sư phải thành thạo và chuyên nghiệp, bác sỹ phải giỏi, trang điểm thẩm mỹ phải đẹp, bán hàng phải bán thật tốt, kinh doanh phải năng động, đầu tư phải kiên nhẫn…) để thu nhập chính từ công việc này phải không ngừng tăng lên và khoản tái đầu tư cũng nhờ đó được tăng lên…

Và cùng với thời gian (ngắn hạn là 5-10 năm, trung hạn là 10-20 năm, dài hạn là trên 20 năm, tuỳ thuộc vào thu nhập từ công việc chính của bạn), dù bạn xuất phát từ vạch nào, thì xác suất dòng thu nhập thụ động (sau 20 năm, 30 năm) của bạn sẽ đủ lớn để bạn trang trải mọi chi phí sinh hoạt hàng ngày mà không cần đi làm.

Khi đó bạn hoàn toàn có thể nghĩ đến 3 cụm từ: “nghỉ ngơi thư giãn”, “làm việc mà mình yêu thích”, “giàu có”.

Nhưng…

Rất ít người muốn chọn cách này, bởi vì nó lâu dài và đòi hỏi kiên nhẫn quá.
Các bạn trẻ trong xã hội cần các phương pháp “làm giầu siêu tốc” và “dễ dàng”…
Không phải ngẫu nhiên mà tủ sách dạy làm giầu nhanh lại bán chạy như vậy…
Và rất tiếc tôi không thể có một phương thức nào như thế để chia sẻ với các bạn…

Nguyen Duc Tam – TongDaiHangKhong.com


…(Tiếp) Vì có quá nhiều tranh luận cũng như cách suy diễn khác nhau từ bài viết “Cách làm giầu đơn giản áp dụng cho mọi người” cho nên tôi mạo muội viết thêm vài dòng làm sáng tỏ những luận điểm mà tôi đã đưa ra trong bài viết đó:

1. Về quan niệm “làm giàu”, tôi quan niệm một cách đơn giản đó là “quá trình thực hiện một kế hoạch xuyên suốt, nhất quán và lâu dài” để đạt đến ngưỡng mà khoản thu nhập thụ động hàng năm thừa đủ chi dùng cho mọi nhu cầu thường xuyên hàng năm của bạn và khoản thu nhập này ngày càng tăng lên, càng lớn lên không ngừng, và khi khoản thu nhập thường xuyên lớn lên hơn rất nhiều khoản chi ra thường xuyên, lúc đó bạn đạt đến ngưỡng của sự “giầu có”, bạn bắt đầu dư thừa thời gian và tiền bạc để tự do làm việc mà mình ưa thích, giúp đỡ người thân, chăm sóc vui đùa cùng con cháu, du lịch, thư giãn giải trí, và tiếp cận các nhu cầu cao hơn nữa…và mức độ “giàu có” của bạn tiếp tục nâng lên (với điều kiện khoản thu nhập thụ động không ngừng gia tăng và bạn phải tiếp tục tái đầu tư những khoản này),  với quan điểm này thì khó ai có thể đưa ra một con số nói rằng bao nhiêu tỷ VNĐ mới là giầu có, vì nhu cầu chi dùng của một bạn công chức nhà nước khác với mức chi dùng một anh công nhân, và lại càng khác với nhu cầu của trưởng phòng một công ty liên doanh hay chủ một doanh nghiệp nào đó.

Và tôi cho rằng có đến 99% trong các bạn đều có ước mơ chính đáng này, ước mơ đó không hề khiêm tốn và nhanh chóng thực hiện được như các bạn mong muốn “làm giầu siêu tốc” vẫn phê bình cách làm giàu này.

2. Về cách thức dòng tiền thu nhập tạo ra, tôi nhắc lại nếu chúng ta thực hiện nghiêm túc một kế hoạch xuyên suốt và nhất quán thì toàn bộ các cách tạo ra dòng thu nhập thụ động mọi người đều tiếp cận được và với mức thu nhập trung bình hiện nay của một gia đình Việt nam (1000$/ 1người/ 1năm) thì ước mơ đạt đến mục tiêu như trên không hoàn toàn xa vời hay viển vông.

Một số bạn đưa ra con số lợi nhuận từ tiết kiệm hoặc mua trái phiếu 10% và chỉ số lạm phát 10% để phản biện việc đầu tư thụ động mà lại hoàn toàn quên đi mức tăng giá cực kỳ ấn tượng của các khoản đầu tư khác trong thập kỷ vừa qua: đô-la, vàng, nhà chung cư giá rẻ, đất ven đô, cổ phiếu hoặc trái phiếu ưu đãi chuyển đổi của các tập đoàn.

Với mức thu nhập trung bình của các gia đình Hà nội hiện nay (4 người với tổng thu nhập khoảng 5000$ / năm, và khoản này tăng trưởng 10% hàng năm – dựa theo con số của Cục thống kế về thu nhập bình quân đầu người và tốc độ tăng GDP của Hà nội). Việc dành dụm và nhanh chóng đạt được các khoản tiết kiệm vài chục triệu đến vài trăm triệu trong 5 -10 năm ở mỗi gia đình hoàn toàn làm một mục tiêu rất khiêm tốn.

Chẳng lẽ chúng ta cứ gửi tiết kiệm tất vào ngân hàng và chờ lãi suất 10%/ năm và ngồi chờ 20-30 năm?, khi dành dụm được vài triệu chúng ta có rất ít lựa chọn để nó sinh lời, nhưng khi có vài chục triệu thì bạn hoàn toàn có thể chia đều vào các khoản mục đầu tư khác nhau: vàng, đô-la, gửi tiết kiệm, mua trái phiếu, mua cổ phiếu. (tôi nhắc lại là chia đều và mua đều đặn từ các khoản tiết kiệm hàng tháng – hàng năm), khi đã có mức vài trăm triệu chẳng lẽ không mua được nhà chung cư bình dân đóng tiền nhiều đợt, không mua được đất ngoại ô xa xa, không mua được nhà cũ xuống cấp cần cải tạo?.

Chẳng lẽ không gia đình nào có quan hệ và vị thế để mua được cổ phiếu ưu đãi giành cho cán bộ nhân viên của doanh nghiệp, không có bạn bè hay họ hàng đang kinh doanh cần mình góp thêm phần vốn, chẳng lẽ vài ba người bạn hoặc đồng nghiệp thân thiết hay anh chị em ruột thịt không góp chung được khoản vốn để có thể tiếp cận những mục tiêu cao hơn, khoản đầu tư tốt hơn trên thị trường bất động sản ?

Chẳng lẽ trong quá trình học tập, lao động và quan hệ  xã hội không ai có thể tận dụng các cơ hội để mở doanh nghiệp cung cấp sản phẩm và dịch vụ thêm trên chính lĩnh vực mà mình đang hoạt động để gia tăng thu nhập nhanh hơn, dành dụm được nhiều hơn ?

3. Tôi quan niệm làm giầu cũng như luyện võ, chọn môn phái nào phải dựa vào thể trạng của người học võ, nội công non nớt thì không thể lao vào học chiêu thức cao siêu, nội công thâm hậu không thể có được trong một sớm một chiều, và các cách luyện “siêu tốc” nào cũng ẩn chứa nguy cơ “tẩu hoả nhập ma” rất lớn.

Nếu chúng ta có một tư duy nhất quán, đúng đắn và chính đáng (nội công tốt) thì chắc chắn cách làm (chiêu thức) của chúng ta sẽ đạt được thành công.

Đầu tư ở đâu ?, thời điểm nào ?, vào lĩnh vực nào ?… là những câu hỏi không có lời giải đáp chung cho tất cả mọi người, tùy hoàn cảnh nơi bạn đang làm việc – hoạt động và kiếm tiền, tùy mức độ dành dụm, tầm quan hệ và hoạt động của cá nhân, tùy thuộc vào sự thành thạo và thông hiểu về các lĩnh vực đầu tư khác nhau mà mỗi cá nhân chọn cho mình một “chiêu thức đầu tư”, một cách đi khác nhau trên “đại lộ làm giàu” mênh mông, và tôi tin chắc rằng ai cũng có thể đạt được đến đích, dù có phải vấp ngã, dù có chấn thương, dù có cực kỳ lâu dài (chả lẽ một dân tộc dám chấp nhận những cuộc trường kỳ kháng chiến đến 30 năm lại sợ sự kiên nhẫn), nhưng con đường đúng đắn thì ai cũng đến đích cả. Và tất nhiên không ai có thể nói là để đến đích lại dễ dàng và nhanh chóng.

Và ai đó quan niệm rằng “làm giầu là phải mở doanh nghiệp và phải siêu tốc, còn không thì dẹp đi” hoặc “làm giàu mà 50-60 tuổi mới giàu thì làm làm gì, lúc đó thiết gì nữa?”  “làm giầu không khó, cứ tham gia bán hàng đa cấp vài năm rồi ngồi hưởng thụ thôi…” …thì họ sẽ rất khó lý giải con số khoảng 300,000 doanh nghiệp (trẻ) giải thể hàng năm tại VN, cũng như sự phá sản của hàng trăm nghìn nhà đầu cơ nghiệp dư Việt nam trên thị trường chứng khoán trong năm 2008-2010, hay sự lạm dụng thái quá hình thức tiếp thị mạng và thổi phồng công năng sản phẩm rất quá đáng của những người kinh doanh bán hàng hình tháp,  để đến nỗi hiện nay xã hội và giới truyền thông nhìn nhận một nghành nghề kinh doanh chính đáng và nghiêm túc này dưới con mắt đầy ác cảm…

Và với các bạn sinh viên đang trào dâng nhiệt huyết kinh doanh khởi sự doanh nghiệp, tự đáy lòng tôi một lời khuyên chân thành là: hãy xem mình thực sự đã có đủ tư duy nhất quán kiên định và đúng đắn trên con đường làm giàu đầy chông gai này hưa?, tôi cực kỳ tâm đắc và trân trọng lời khuyên của thầy Nguyễn Mạnh Hùng tổng giám đốc Thái Hà Books khi khuyên các bạn khởi sự doanh nghiệp ở độ tuổi ngoài 30.

Lý do tôi chia sẻ với các bạn bài viết này là bởi vì khi còn là sinh viên, tôi đọc nhiều sách và tăng thu nhập cũng bằng nhiều cách, nhưng vẫn luôn mong muốn tìm được một cách làm giầu nào đó mà không quá hao tổn thân tâm và ai cũng có thể áp dụng được, tôi đã nghiền ngầm hàng trăm đêm các tác phẩm của Robert Kyosaki và T.Harv Eker, tôi cũng đọc các sách làm giầu kinh điển của Napoleon Hill hay cuốn sách tuyệt hay nói về bí mật  “luật hấp dẫn” trong vũ trụ, …, nhưng mòn mỏi và mãi mãi tôi vẫn chưa tìm thấy cái đích mình cần đến là “một phương thức làm giầu không quá khó khăn và ai cũng có thể áp dụng được“. Cho đến khi tôi được một người bạn tặng cho cuốn sách “Người giàu nhất thành Babylon” chỉ có hơn 100 trang, (điều đặc biệt, tác giả viết cuốn này là một nhà kinh doanh chân chính mong muốn truyền đạt tư duy một cách đúng đắn, cách viết rất cô đọng, thú vị, dưới dạng các câu truyện kiểu nghụ ngôn, và tác giả viết sách nhằm mục đích truyền thụ kiến thức thực thụ chứ không hề “kiếm tiền từ việc là một thợ viết” như các tác giả ăn khách đương đại hiện nay).

Chúc các bạn đều tìm được con đường làm giầu đúng đắn và phù hợp với bản thân mỗi người!


Tư duy của người giầu hoàn toàn khác với người nghèo, có mấy bí quyết tư duy của người giầu là:
1. Người giầu kiếm tiền xong -> Bắt tiền làm việc đẻ ra tiền mới -> tiêu tiền
Người nghèo kiếm tiền xong, tiêu hết -> lặp lại đệ quy vòng lặp

2. Người giầu sở hữu các máy sinh ra tiền, họ chỉ đóng vai trò là người sở hữu và giám sát các máy đó, các máy sinh ra tiền có vô số thể loại, liệt kê tạm là: tiền gửi tiết kiềm, khoản mua bảo hiểm, khoản cổ tức từ cổ phần, khoản vốn góp và các cơ sở kinh doanh của bạn bè, họ hàng, các căn nhà – khu đất cho thuê, chiếc xe cho thuê, bản quyền tác phẩm văn học hoặc sáng chế công nghệ, cơ sở kinh doanh thuê người vận hành …)

Đặc biệt người giầu thường không sở hữu một nghề nghiệp chuyên nghiệp nào cả, họ đúng là đám vô công rồi nghề, “ăn bám xã hội” theo lý luận của ông Mác về đấu tranh chống tầng lớp bóc lột lười lao động

Người nghèo sở hữu một nghề nghiệp chuyên nghiệp và bản thân họ chính là cái máy kiếm ra tiền, họ ngừng làm việc thì tiền ngừng về, họ ốm đâu thì tiền cũng tịt, cùng với thời gian họ cũng rệu rã, kém hiệu suất, tất nhiền càng già càng nghèo

3. Người giầu ít khi tỏ ra mình là người giầu, họ khiêm tốn và có công phu hàm dưỡng khá cao về mặt kiến thức và văn hóa sống, (kiểu như các đại sư cao thủ tu luyện lâu năm), họ ứng xử hòa nhã, khiêm tốn, và hay giúp đỡ người khác

Người nghèo luôn tỏ ra mình giầu có, khi có một khoản tièn là rất muốn khoa trương, họ thay điện thoại đời mới, laptop mới, xe ga mới, du lịch dài ngày…, bắt tiền ra đi không ngoảnh lại và không ngừng nghỉ việc lặp lại chu kỳ tiêu tiền -> kiếm tiền…, và người nghèo thì ít khi giúp đỡ được người khác (đừng tin các câu chuyện cổ tích nhà nghèo đẹp chai tốt bụng, hay giúp người nhưng kết thúc vẫn là …bụt giúp, anh nghèo cưới công chúa trở thành giàu, người giầu độc ác, bị tống giam !!!- chả mấy ai gặp người giàu trong trại giam đâu), người nghèo hay phát dương quang đại công phu kiến thức của mình, họ hay khuyên bảo người khác về kinh nghiệm từ cách sống của họ là …đừng có mạo hiểm mà làm cái việc ngu si là ….làm giầu, cùng lắm bạn được họ khuyên làm giàu theo kiểu ( học cho giỏi vào sau này còn kiếm được việc nhàn nhã – lương cao – và sẽ giầu có !!!, hay là chuyển sang công ty khác mà làm, tìm chỗ nào nhàn – lương cao mà làm…)

4. Người giầu sở hữu tài sản (những thứ tự động sinh ra tiền mãi mãi) và họ chỉ tìm cách mua thêm tài sản

Người nghèo và (người đủ ăn trung lưu) sở hữu toàn tiêu sản (những thứ càng dùng càng mất tiền bảo dưỡng và khấu hao) nhưng họ lại tưởng đó là tài sản và chứng minh sự giầu có của mình qua việc sở hữu đó (xe ga, điện thoại đời mới, laptop mới, xe hơi, màn LCD khủng….), như trong làn sóng cổ phần hóa vừa qua, có đến 99% các bộ công nhân viên của các DN được ưu đãi mua cổ phần đã nhanh chóng bán ra thu tiền và …mua xe ga, điện thoại, laptop, đi nghỉ, xe hơi…để chứng minh họ đã trở nên giàu có.

5. Người giàu hiểu quy luật giá trị và quy luật vận động của đồng tiền, họ ít khi bị lừa kiểu “tuyển nhân viên làm ca 2h, gấp phong bì, lương 3 triệu, nghỉ T7-CN”, “góp vốn cho vay lãi suất 10% tháng”, “tham gia bán hàng đa cấp sản phẩm X này ngay- chỉ sau vài tháng là ngồi hưởng thụ thôi”, … đặc biệt họ không bị cuốn hút bởi các “bí quyết làm giầu nhanh siêu siêu tốc”, với họ việc mua được một loại cổ phần nào đó cổ tức khiêm tốn 10-20% năm hay đầu tư một khu đất khiêm tốn ngoại ô với mức tăng giá đều đặn hàng năm 20% hoặc sở hữu một cơ sở kinh doanh với doanh số tăng trưởng hàng năm trên 20% …đã là những thành công ngoài sức tưởng tượng rồi.

6. Người giầu thường xuyên bị phá sản nhưng không khi nào bị nghèo đói
Người nghèo chả bao giờ phá sản nhưng họ rất chung thủy với sự nghèo đói

7. Người giầu thường xuyên bị mất tiền
Người nghèo hầu như chả bao giờ mất tiền

8. Người nghèo chỉ học cách kiếm tiền, họ không hề học cách giữ tiền và bắt tiền làm việc
Người giầu chả bao giờ học cách kiếm tiền, họ chỉ học cách giữ tiền và bắt tiền làm việc, việc kiếm tiền là hệ quả tất yếu của “giữ tiền” và “bắt tiền làm việc”.

9. Người nghèo coi 1 đ tiền là 1 đ tiền, có giá trị theo sức mua hiện thời
Người giầu coi 1 đ là một tên nô lệ bất tử, làm việc không ngừng nghỉ để tạo ra những đồng tiền mới

….., nhiều lắm, nhưng những thứ quan trọng nhất thì em đã liệt kê đủ


Như vậy có thể thấy việc “nắm bắt được quy luật vận động của đồng tiền” là tư duy quan trọng nhất và là xương sống trong hệ thống tư duy của hai nhóm người: người giầu và người không giàu về tiền bạc.

Cả về duy tâm lẫn duy vật, việc nắm bắt được một quy luật và biết vận dụng nó vào đời sống là một điều không hề dễ dàng, nó đòi hỏi sự trải nghiệm cuộc sống, vốn liếng kiến thức, sự phong phú trong tâm hồn, sự cởi mở và độ lượng đón nhận những điều mới mẻ, sự học hỏi và công phu hàm dưỡng dẹp bỏ lòng đố kỵ và “cách ứng xử trong tâm thức” với những người giầu có và thành đạt hơn mình, sự kiên nhẫn học hỏi, lao động, sáng tạo tích lũy tri thức, tâm hồn và của cải để tiến các thang bậc cao hơn trên con đường làm giàu.

Chính vì vậy những người giàu có thực sự, điều khiển dòng tiền sinh sôi nảy nở hàng ngày bằng chính trí tuệ và hành động của họ, họ thường có một phông nền kiến thức và nhân phẩm rất đáng để học hỏi ngưỡng mộ, điều này hoàn toàn không thể đánh giá bề ngoài qua những bằng cấp và vị trí xã hội của họ theo thang bậc phân cấp mà xã  hội quy nạp gán ghép.

“Sỹ nông công thương”, tầng lấp doanh nhân được xếp ở đáy trong xã hội phong kiến, thời kỳ xây dựng CNXH ở VN thì tầng lớp này còn nhận được sự miệt thị, khinh bỉ, coi thường,…thậm chí có khi còn xếp là kẻ thù giai cấp. Khá nhiều danh từ không được thiện chí được gán cho tầng lớp tinh hoa nhất của xã hội: “Gian thương, tư thương, buôn đầu chợ, bán cuối chợ, tư nhân, dân chợ búa…”

Ơn trời, của Xeda phải trả cho Xeda, ngày nay, tầng lớp doanh nhân (không thuộc nhà nước) đang lãnh đạo khối kinh tế tạo ra đến 70% GDP, tạo ra đến 80% công ăn việc làm mới, và xã hội đang dần trả lại cho họ đúng những sự tôn kính mà họ đáng được hưởng, sự ra đời của “ngày doanh nhân” là một ghi nhận đúng đắn…

Và làm thế nào tạo dựng một thế hệ doanh nhân mới thực sự giàu có về tâm  hồn, trí tuệ, của cải, …, có lẽ việc quan trọng nhất là thay đổi sự “giáo dục thụ động” và “ngừng ngay việc tạo ra đồng loạt những tâm hồn căm ghét người giàu” cho lớp con trẻ ngay từ bây giờ.

Một dân tộc mà còn sử dụng những câu chuyện cổ tích tưởng chừng vô hại trong SGK, mở đầu bằng những tiên đề kiểu “ngày xửa ngày xưa, có một anh nhà nghèo tốt bụng, đẹp chai…cha mẹ nghẻo sớm….đi ở cho một lão nhà giầu ngu dốt, tham lam, độc ác…bla bla” thì dân tộc đó vẫn còn phải  nghèo hèn và đói kém cả về vật chất, tâm hồn, trí tuệ….


1) Có nhất thiết phải chuyển từ hạng người dạng E (làm thuê) sang dạng B(điều hành một doanh nghiệp tự thân) trên con đường đạt tới sự tự do về tài chính ?

Mình đưa ra đưa ra một tỷ lệ như sau để mọi người tự ngẫm:

– Trong 1000 người chỉ có khoảng 10 người có tư tưởng tự mở một doanh nghiệp của chính bản thân mình

– Trong 10 người có tư tưởng tự mở một doanh nghiệp thì chỉ có 1 người thực sự mở được doanh nghiệp

– Trong 10 doanh nghiệp hoạt động, sẽ có 9 doanh nghiệp giải thể trong vòng 5 năm đầu tiên

– Trong 10 doanh nghiệp tồn tại được qua 5 năm đầu tiên chỉ có 2 doanh nghiệp có khả năng phát triển mạnh và thực sự mang lại thu nhập khủng lồ cho những người sở hữu nó, 8 doanh nghiệp còn lại tồn tại theo đúng nghĩa của từ “tồn tại”

 

Như vậy để từ bỏ một công việc mình đang sở hữu chuyển sang mở một doanh nghiệp tự thân quản lý là một lựa chọn có xác suất thành công không trên được con số 1 phần ngàn, rủi ro hơn cả tỷ lệ đánh lô (1/70) …

Bản thân Robert Kyosaki không hề có thành tựu tài chính đáng kể nào trong quá trình lập nghiệp bằng con đường mở doanh nghiệp tự thân điều hành, ông thực sự thoát ra vòng đua của chuột khi có các thắng lợi liên tiếp ở thị trường địa ốc và cổ phiếu cũng như nhân rộng hệ thống bán hàng đa cấp sản phẩm “giáo dục phát triển bản thân Rich Dad Poor Dad“, sau khi có đòn bẩy và tự do về tài chính đó ông mới mở công ty giáo dục và mở rộng hệ thống này trên toàn cầu…

Trong Rich Dad Poor Dad  ông cũng đưa ra một tỷ lệ thành công của một doanh nghiệp sau 5 năm là 1/20…


2) Liệu mức lương trên trung bình  tôi có thể làm giầu và đạt được sự tự do về tài chính

Cha giàu cũng nói, “để có một công ty thành công, thông thường con phải phá sản khoảng 9 công ty trước đó !!!”, và Robert cũng có bàn luận rất chi tiết về hàng loạt phẩm chất mà một chủ doanh nghiệp phải có !!!, tiếc thay 99,9% trong số chúng ta đều không có đủ những phẩm chất này hoặc không có cơ hội và môi trường để tự trau dồi những phẩm chất đó. Một số cực ít những cá nhân được giao những trọng trách trọng yếu và quen làm việc độc lập trong các doanh nghiệp lớn, sau khoảng thời gian 5-10 năm với vốn liếng tích luỹ về quan hệ, hiểu biết nghànhh nghề, nguồn hàng, có sẵn khách hàng, có sẵn mối nhập hàng và họ ly khai ra khỏi doanh nghiệp mà họ đang phụng sự để khởi sự một doanh nghiệp mới, “thừa kế”  nhiều thứ theo kiểu “ăn cướp” từ doanh nghiệp cũ, những người này có xác suất thành công khá cao.

Việc một ai đó đột nhiên đọc vài cuốn sách, sau đó tự đứng ra xây dựng một hệ thống mới toanh và đưa nó vào hoạt động, xác suất thành công có lẽ không quá con số 1%.

Thương trường quả là khốc liệt, sau 5 năm, 90% những người bạn cùng thời với tôi khi tự mở một doanh nghiệp để tự thân điều hành trong các lĩnh vực: điện thoại di động, viễn thông, mạng máy tính, Game-NET, phần mềm máy tính, thương mại điện tử, môi giới nhà đất, phân phối băng đĩa,  mở nhà hàng, bán hàng đa cấp, môi giới nhân lực cao cấp…đều đã gặp thất bại và khó có thể vượt qua thất bại đầu tiên để để mở tiếp một DN như cha giầu khuyên bảo, chỉ một số nhỏ trong nghành phân phối dược phẩm, thiết bị y tế là tồn tại và phát triển rất nhanh, yếu tố chính tạo ra thành công của họ là do chữ “thiên thời” của nghànhh này, một người bạn khác cũng đạt được thành công rất lớn trong lĩnh vực là một thị trường nghách cực ít cạnh tranh là bán đồ bảo hộ lao động, một người bạn khác nữa đang khá thành công với một website môi giới xe hơi số 1 trên thị trường hiện nay.

Cách mà Robert chỉ ra là một phương pháp cực kỳ tốt và kiếm được tiền ở tốc độ siêu tốc, tất nhiên nó chỉ dành cho một số cực ít người có thể  tiếp cận được và thực hành được ?, sau này khi tìm hiểu nhiều cách thức tạo ra dòng thu nhập thụ động khác nhau, tôi nhiều lần tự hỏi “tại sao có rất nhiều phương pháp đơn giản, dễ tiếp cận, dễ thực thi mà chúng ta lại lao vào những phương pháp khó khăn nhất, xác suất thành công thấp nhất”.

Sau này khi đọc một cuốn sách cổ đã được viết ra cách đây khoảng 100 năm, tên cuốn sách là “Người giầu nhất thành Babylon”, tôi thấy các câu hỏi của tôi được giải đáp rất rõ ràng và thoả đáng, hoá ra quy luật cũng thật đơn giản, hãy gieo trồng những đồng tiền như cách những người làm vườn vẫn làm, với những hạt giống tốt + mảnh vườn tốt + người coi vườn mẫn cán + liên tục bổ sung những hạt giống mới + kiên nhẫn chờ đợi theo thời gian, không có lý do gì bàn không thu được vô số quả ngọt trái thơm và trở nên giầu có.

Để có hạt giống, bước đầu tiên bạn hãy giành ra tối thiểu 10% số tiền thu nhập hàng tháng của mình để gieo trồng và tuyệt nhiên không được đụng tới chúng, một số người có mức lương cao thì khá dễ dàng để ra hàng tháng một khoản tiền từ 5 tr -> 10 tr thậm chí nhiều hơn, nếu thay đổi cách tiêu tiền kiểu như:  mua mới một xe tay ga cho vợ, hoặc chi phí cho một kỳ nghỉ ở Hòn Ngọc Việt dịp 2/9, mua một chiếc điện thoại Iphone sành điệu đời mới nhất, thường xuyên ăn ở những tiệm ăn đắt tiền…, họ có thừa đủ hạt giống để xây dựng các vụ mùa bội thu


3) Bí mật của lãi kép

Sự vĩ đại của nó làm lên những tập đoàn ngân hàng tài chính và bảo hiểm khổng lồ trên thế giới, nhưng đa phần mọi người đều RẤT COI THƯỜNG con số lãi suất trên dưới 10%/ tiền vốn, và cho rằng việc đầu tư như vậy không đủ bù cho con số trượt giá, nhưng hãy nhìn các tập đoàn bảo hiểm và ngân hàng, họ mới vĩ đại về gia tăng tài sản làm sao.

Ta làm thử một phép toán lớp 2 như sau để tính quá trình làm giầu của một bạn công chức bậc trung:

B1- Giả sử bạn NGUYỄN VĂN TÈO là nhân viên phần mềm của tập đoàn Fhở Pò Tái, mỗi năm bạn ấy tiết kiệm được 40 triệu (tất nhiên bạn TÈO đẹp chai ấy phải tiết giảm các nhu cầu về xe đẹp, điện thoại sành, kỳ nghỉ nuột, …).

B2- Bạn TÈO dùng số tiền đó để mua trái phiếu của các tập đoàn do chính phủ bảo lãnh với lãi suất 15%/năm (hoặc mua trái phiếu chuyển đổi của các tập đoàn niêm yết trên sàn với cam kết cổ tức 15%/năm)

B3- Mỗi năm, do sự phấn đầu không mệt mỏi, TÈO được tăng lương đều đặn 10%, do vậy số tiền tiết kiệm của TÈO cũng tăng lên 10%, TÈO tiếp tục dùng số tiền này tái đầu tư bổ sung thêm phần vốn ban đầu, ta có bảng gia tăng tài sản khiêm tốn của TÈO trong 10 năm ngắn ngủi như sau:

Lãi suất 15%                     Tổng tài sản cuối năm (triệu)
Năm 1: 40                                                      +15%                                               46
Năm 2: 46+40+4(10% tăng lương)      +15%                                              103 
Năm 3:103+44+4,4                                     +15%                                              160
Năm 4:160+49+4,9                                     +15%                                              246
Năm 5:246+54+5,4                                     +15%                                              350
Năm 6:350+60+6                                        +15%                                              480
Năm 7:480+66+6,6                                     +15%                                               634
Năm 8:634+72+7,2                                     +15%                                               820
Năm 9:820+80+8                                        +15%                                              1.040
Năm 10:1040+90+9                                      +15%                                             1.310

Như vậy sau 10 năm, tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc trên, TÈO sẽ có 1,31 tỷ, giả sử tỷ lệ lạm phát mỗi năm khoảng 7%, tình theo thời giá hiện tại, số tiền của TÈO chỉ có sức mua tương đương khoảng 750 triệu trong hiện tại.

Với 750 triệu như sức mua trong thời giá hiện tại (khoảng hơn 20 lượng vàng), bạn TÈO có thể rút ngắn rất nhiều hành trình gia tăng tài sản, TÈO của thể nghĩ đến chuyện mua nhà chung cư trả góp, mua đất ngoại ô, mua cổ phiếu các tập đoàn trên sàn hoặc cùng vài người bạn mở một doanh nghiệp kinh doanh trên lĩnh vực mà TÈO đang có 10 năm kinh – kỹ nghiệm…

Vấn đề là bạn TÈO phải làm việc chăm chỉ, và tuân thủ nghiêm ngặt kỷ luật dành giụm tái đầu tư của mình.

Và không ai có thể nói TÈO không biết cách làm giầu hay cách làm giàu của TÈO quá lạc hậu và chậm…


4) Muốn làm giàu, điều tiên quyết là phải làm chủ. (from Saga.vn)

Làm chủ bản thân: Những người đã làm giàu bằng hai bàn tay trắng đều là người biết làm chủ chính bản thân. Họ là những người tự tin, mạnh dạn làm chủ chính cuộc đời họ. Họ sống không lệ thuộc vào gia đình và họ cũng không để cho xã hội, bạn bè làm chủ họ. Họ làm chủ chính bản thân họ từ khi còn ngồi trong ghế nhà trường. Họ biết chia thời gian để việc học và giải trí của họ được hài hòa. Họ là những người có tránh nhiệm với gia đình và nhất là chính bản thân họ. Nếu bạn muốn làm giàu, trước nhất bạn phải tự làm chủ bản thân, và tư tưởng của mình.

Làm chủ bản thân là không hành hạ bản thân mình bằng rượu chè bê bét, không hút sách nghiện ngập. Làm chủ bản thân là biết dùng thời giờ của mình một cách chính đáng, có kế hoạch thời gian cho từng việc nhỏ mình đang làm, và không để thời giờ của mình tiêu đi một cách lãng phí.

Tư tưởng của bạn cũng phải trở nên độc lập hơn. Làm bất cứ việc gì bạn cũng nên có ý tưởng riêng của bạn. Bạn không nên làm việc chỉ vì thằng bạn thân của bạn đang làm như thế, hay vì “phần đông đang làm như thế nên tôi cũng phải làm.”

Sau khi bạn đã làm chủ chính mình rồi những thứ tiêu biểu sau đây bạn có thể làm chủ để trở nên giàu có.

Làm chủ nhà đất, bất động sản: Ông bà mình đã nói: “Mua vàng thì lỗ, mua thổ thì lời.” Chúng tôi thật không biết câu này bắt nguồn từ đâu và khi nào, nhưng nhận xét theo một nguyên tắc đơn giản nhất trong kinh tế – đó là giá cả phát xuất từ cung cầu – thì câu châm ngôn này thật đầy ý nghĩa. Đất trên quả địa cầu này không hề sinh đẻ, nhưng con người thì vẫn sinh đẻ hằng ngày, hằng giờ. Với mức dân số càng ngày càng tăng, cho dù có hạn chế sinh đẻ đi nữa thì dân số lúc nào cũng tăng. Với dân số tăng, đất không tăng, đất càng ngày càng trở nên hiếm hoi hơn. Sức cầu gia tăng, còn sức cung dậm chân tại chỗ tạo nên giá nhà đất lúc nào cũng tăng giá. Tôi không biết bạn đang sống tại quốc gia nào, nhưng tôi tin rằng nhà, đất không bao giờ trở thành lạm phát, vô giá trị cả.

Theo thống kê thì giá nhà tại Mỹ tăng trung bình là 7.2% hằng năm. Theo luật 72 trong tài chính, lấy 72 chia cho phân lời hằng năm để biết được thời gian tiền đầu tư của bạn tăng gấp đôi, thì cứ 10 năm căn nhà của bạn tăng giá gấp đôi. Xin ngắt lời ở đây. Đây là con số đầu tư dài hạn, chứ sự thật ở California giá nhà tăng gấp đôi trong vòng 4 năm qua. Và đương nhiên bạn sẽ thấy những năm giá nhà không lên mà còn giảm nữa.

Vậy đối với một công ty thì nên mua nhà, hay mua đất? Khi đầu tư vào nhà hay chung cư cho dù để ở hay cho thuê ngoài việc bạn đã được khấu trừ thuế, bạn còn có thể khấu trừ thêm các khoản chi tiêu khác cho việc bảo quản căn nhà của bạn đang ở và khấu trừ hao mòn đối với căn nhà cho thuê.

Còn mua đất thì bạn không thể khấu trừ hao mòn cho đất bạn làm chủ. Tùy thuộc vị trí đất bạn mua, phần lớn đất bạn không thể cho thuê để kiếm được tiền thu nhập hằng tháng (nếu như chưa có nhà trên đó).

Làm chủ thương vụ: “Phi thương bất phú” điều này thì đã quá nhiều người biết rồi nhưng làm chủ thương vụ nào, và bắt đầu từ đâu. Khi nghe đến làm chủ thương vụ nhiều người cho rằng tôi không có vốn thì làm sao làm ăn được. Thưa với bạn rằng làm chủ thương vụ của bạn có thể bắt đầu từ một cái bàn ăn, hay một góc kẹt nào đó trong garage nhà bạn. Quả thật rất nhiều đại công ty của Mỹ đã bắt đầu từ chỗ đó.

Có chỗ làm việc rồi nhưng bạn vẫn còn chưa biết phải làm gì ư? Bạn nên bắt đầu ngay với những kinh nghiệm bạn đã có, hay những sở thích của riêng bạn. Có một vài điều nhắn nhủ với bạn ở đây không phải bất cứ ngành nghề nào cũng có thể làm tại nhà, và cũng không phải sở thích của bạn là sở thích của đại đa số. Dưới đây là một số câu hỏi bạn phải tự tìm câu trả lời trước khi bạn bắt đầu thương vụ.

• Ngành nghề tôi làm có được phép làm tại nhà không?
• Ai sẽ là khách hàng của tôi?
• Làm sao tôi có thể kiếm được khách hàng?
• Với những thứ không thể làm tại nhà, tôi có thể biến hóa nó ra sao để có thể làm được?

Làm chủ trong đầu tư: Thị trường chứng khoán là một chỗ khác để bạn làm giàu.Trong chúng ta, đa số đã nghe nói về đầu tư, nhưng chắc không mấy ai hiểu nhiều về đầu tư. Đầu tư được chia ra 2 loại chính, một là “nợ”, hai là “chủ.” Đầu tư “nợ” là bạn cho các công ty hay chính phủ mượn tiền của bạn để họ làm ăn và họ sẽ trả cho bạn một số tiền lời không cần biết họ làm ăn lời lỗ ra sao. Các loại đầu tư “nợ” là bỏ tiền trong quỹ tiết kiệm,  hay mua công phiếu (Bonds), còn trong loại đầu tư “chủ” thì bạn là một chủ nhân của công ty, hay đồ vật bạn mua, như mua cổ phiếu, kim loại quý, bất động sản. Với loại đầu tư chủ bạn sẽ tham gia trực tiếp vào sự phát triển và phồn thịnh của thị trường.

Tôi muốn dùng thí dụ của một farmer để so sánh lợi ích khác nhau giữa hai loại đầu tư. Đầu tư nợ giống như người bạn nuôi một con bò sữa, ngày ngày ra vắt sữa để dùng. Không cần biết giá thịt bò lên hay xuống, bạn vẫn có được sữa vắt hằng ngày. Còn đầu tư  chủ thì giống như bạn nuôi gà mái. Bạn trông đợi cho con gà đó lớn lên và bạn bán thịt. Khi gà đã lớn mà bạn vẫn còn nuôi thì nó sẽ đẻ con rồi bạn sẽ có một đàn gà, và dần dần nó sẽ cho bạn cả một bầy gà.

Làm chủ bản quyền: Một cách làm giàu khác mà rất ít người để ý đến , đó là làm chủ bản quyền. Người giàu có nhất trên thế giới hiện tại là Bill Gates, đồng sáng lập viên công ty Microsoft. Công ty Microsoft làm chủ bao nhiêu bản quyền phần mềm hiện đang được sử dụng trong số 90% máy vi tính trên thế giới. Bạn và tôi đều có công đóng góp vào số tài sản kếch xù Bill Gates hiện có. Khi bạn mua một bản sao của MS Windows XP bạn trả tiền cho công ty Microsoft để sử dụng bản copy đó, bạn không có quyền sao chép, sửa chữa, bán, sang nhượng, hay cho thuê món hàng này. Thế nên làm chủ một bản quyền nào đó bạn sẽ được người đọc, người nghe, người xem, người sử dụng trả tiền cho bạn mà món hàng của bạn không bị mất.

Thế thì làm sao mới làm chủ được bản quyền? Nếu bạn là người có khả năng sáng tác, như viết văn, viết truyện, làm nhạc, ca hát, viết phần mềm, hay sáng tạo một món gì đó thì bạn có thể làm chủ bản quyền rồi. Còn nếu bạn hoàn toàn không có một khả năng nào, bạn vẫn có thể làm chủ tác quyền bằng cách thuê người có khả năng làm các việc đó cho bạn. Bill Gates có được như ngày hôm nay cũng bắt đầu từ một bản quyền QDOS (nguyên tên của nó là Quick and Dirty Operation System) mà ông ta mua lại của công ty Seatle Computer Products với giá là $50,000.

Trong đời bạn, bạn đã từng nghe biết bao nhiêu chuyện hay lạ, có thể là chính chuyện đời mình, hay chuyện của những người quen biết. Bạn có thể viết lại những chuyện đó, kể lại, những kinh nghiệm sống của chính mình, vẽ những chuyện hoạt hình mà bạn vẫn thường vẽ để dỗ con bạn khi nó khóc. Bạn cũng có thể làm chủ các tấu khúc mà bạn vẫn chơi khi rảnh rỗi hay những bức tranh ngẫu hứng của bạn, hay những bức hình bạn chụp được khi đi du ngoạn với người yêu. Bạn cũng có thể làm chủ những ứng dụng phần mềm có thể giúp ích cho người sử dụng máy vi tính.

Làm chủ để làm giàu không thể hoàn tất trong một sớm, một chiều. Nó đòi hỏi bạn phải chăm chú tới những việc bạn đang làm. Có người mất 5 năm, 10 năm, cũng có người mất 30 năm, nếu như phải mất 10 năm để trở thành triệu phú, thì 10 năm của bạn có thể bắt đầu ngay hôm nay. Làm chủ đời mình, làm chủ nhà đất, làm chủ thương vụ, làm chủ cổ phiếu, làm chủ bản quyền là con đường đảm bảo để trở nên giàu có


5) Thuế công ty, một thực thể bảo vệ người giàu (copy from F319.com)
Công ty là một nghiệp đoàn đặc quyền của người giầu, mục đích chính là dùng để trốn thuế thu nhập (RichDad)
Phần 1: Tâm lý kẻ cướp kiểu Robin lục lâm khi tận thu thuế

Thuế là nguồn thu cơ bản của bất kỳ quốc gia nào, mục đích cao cả của nó thì ai cũng biết, nhưng trớ trêu thay, cái công cụ mà giới bình dân lập nên sau các cuộc cách mạng dân chủ đòi quyền lợi cho người nghèo lại đang đập lại chính lưng họ một cách đau đớn đầy …ngọt ngào.

Tuy nhiên sự thủ dâm tinh thần của tầng lớp này cũng là một điều tốt giúp cho cái gọi là “sự bình đẳng tương đối” trong xã hội, vốn chưa bao giờ có cái gọi là sự bình đẳng kể từ khi loài vượn người biết lập ra cái thể chế được gọi là xã hội.

Có lẽ không phải chứng minh phức tạp gì để thấy rằng trong các xã hội dân chủ và giải phóng sức sáng tạo tối đa hiện nay, chỉ có những người suy nghĩ thông minh – học tập và làm việc chăm chỉ – sáng tạo không ngừng mới có thể có mực thu nhập được gọi là những người giầu, mệnh đề ngược lại ta có thể tự suy luận, điều này đặc biệt đúng trong một đất nước (VN) mà xuất phát điểm của 99,99% dân số là gần như nhau.

Có nhiều kiểu tư duy thuế, kiểu thứ nhất là mọi người đều bình đẳng và nộp thuế như nhau, vì ai cũng phải sống trên đất nước này, ai cũng tiêu tốn tài nguyên, giầu nghèo nộp tất, ồ không, như thế thì bất hợp lý quá, lại chả mị dân tý nào, các chính trị gia sẽ không làm vậy đâu, từ ngàn xưa cái tư tưởng “cướp của người giàu chia cho kẻ nghèo”mới thu hút sự ủng hộ nồng nhiệt của quần chúng làm sao (quần chúng vốn đa phần là lười biếng và nghèo khổ), và đương nhiên là nguời giầu sẽ phải nộp thuế nhiều hơn, càng giầu càng phải nộp nhiều, nhà nước sẽ làm cái công việc vĩ đại (nhưng không được lịch sự) là mang những đồng tiền chân chính của những con người luôn lao động và sáng tạo tiền bạc không ngừng (đa phần trong số họ phải lao động và làm việc gấp nhiều lần người khác) chuyển sang tay những con người lao khổ (đa phần là lười biếng và chỉ biết giao gì làm lấy), những con người luôn cần được cái gọi là nhà nước che chở.

Vì vậy người ta không hề ngạc nhiên khi các đảng cánh tả phương tây luôn lấy mục tiên tăng thuế, tăng quỹ phúc lợi cho người nghèo làm kim chỉ nam cho mọi cuộc tranh cử.

Nhưng nhà nước vốn là một tổ chức luôn luôn thiếu tiền, tôi chưa từng thấy một nhà nước nào thừa tiền cả, mà chỉ thấy nhà nước nợ tiền, nợ ít hay nhiều mà thôi. Và nhà nước luôn tìm cách lấp đầy cái túi không đáy của họ, và từ trong mọi suy nghĩ cho đến hành động, cái gì thu được thì đều thu tất (nhưng miệng họ luôn trơ trẽn thô hào là sẽ bảo vệ người nghèo), trong cuộc tận thu này, người nghèo sẽ là người mất nhiều nhất.

Dẫn chứng thực tế là trong báo cáo chống tăng giá hàng năm của chính phủ có nói rằng, chính phủ giảm được giá của: ô tô, hàng máy tính, điện tử cao cấp… và mức tăng giá chung của toàn thị trường (lạm phát) chỉ nhẹ nhàng có 7-8%, một con số lừa đảo trơ trẽn !

Hỡi ơi, thực phẩm và lương thực tăng 30%, học phí tăng 30% và thậm chí sẽ tăng 200% theo lời doạ của ngài bộ trưởng giáo dục mới, xăng dầu và chi phí vận chuyển tăng 30%, điện – nước tăng 30%, ga và chất đốt tăng 40%, viện phí sẽ do các bệnh viện tự quyết và sẽ tăng đến 3 con số…vànhà nước không hề có một tý chút ý định nào giảm những thứ mà họ điều tiết được: xăng, điện, nước, học phí, viện phí….. và người nghèo, vâng chỉ có người nghèo mới bị cơn lốc tăng giá này táng cho bầm dập, bởi vì những cái chính phủ làm nó giảm giá chả có liên quan xxx gì đến người nghèo…

Người giầu vốn được trang bị nhiều thứ, ngoài ra họ lại có một công cụ do nhà nước bảo hộ khiến việc thu thuế của họ chỉ làm được ở trong mơ, ngoại trừ việc họ tự nguyện làm công việc trách nhiệm với cộng đồng…

Phần 2: Người nghèo bị tận thu và không thể trốn-lách

Trong xã hội, có nhiều loại thuế, hai loại thuế chính, đánh thẳng vào mức thu nhập của người dân là “Thuế thu nhập cá nhân” và “Thuế thu nhập doanh nghiệp”, ở VN hiện nay có 650,000 doanh nghiệp, và tương lai sẽ lên đến vài triệu.

Thuế thu nhập cá nhân được tính như sau:
-> Cá nhân làm việc -> Có thu nhập -> Nộp thuế trên phần tổng thu nhập->Phần còn lại thì mang ra tiêu xài cho bản thân

Thuế thu nhập DN được tính như sau:
-> DN kinh doanh -> Có thu nhập -> Tiêu xài thoải con gà mái (chi phí) -> Nộp thuế trên phần thừa còn lại

Ồ llla lá, vậy là thế nào nhỉ, sao lại có sự vô lý thế này, một đằng kiếm xiền xong đã bị tịch thu ngay, một đằng kiếm xong, tiêu xài chán chê, phần còn thừa lại do tiêu xài không hết mới bị tính thuế

Vậy DN là ai, là cái gì mà được ưu đãi thế ???, câu trả lời là 90% DN hiện nay thường là chủ sở hữu của vài cá nhân, thậm chí là một cá nhân,
và đối tượng nào thuộc đám được ưu đãi này, câu trả lời chắc chắn là không phải quảng đại quần chúng nghèo khổ đang đi ngoài đường kia rồi.

Một chỉ thị của thủ tướng nhắc nhở ban soạn thảo thuế thu nhập cá nhân cách đây vài năm là: các loại thưởng cuối năm, thu nhập ngoài giờ, làm thêm ngày nghỉ ngày lễ đều phải nộp thuế tất…. một sự bóc lột mà dùng từ dã man ở đây…không phản ánh được gì.

Câu hỏi tiếp theo là làm thế nào để lách thuế đây ?

Với người nghèo, bằng cái chu trình minh bạch và rõ ràng thế này (Cá nhân làm việc -> Có thu nhập -> Nộp thuế trên phần tổng thu nhập->Phần còn lại thì mang ra tiêu xài cho bản thân) họ chẳng thể trốn vào đâu được, vì khoản thu nhập của họ trên bảng lương/thưởng luôn hiện rõ ràng và trong sáng biết bao nhiêu, nhà nước chỉ làm cái việc đưa tỷ lệ ra ngân hàng, ngân hàng khấu trừ trên tài khoản roẹt một cái (từ 1/2008 tất cả các Dn, cơ quan nhà nước… đều phải trả lương qua tài khoản), ôi thôi, thương thay ! Mấy ngài nghị đáng kính còn doạ giảm mức đóng thuế xuống mức 4 triệu là đã bắt đầu phải nộp (là mức chỉ đủ tiền uống coffee sáng của hầu hết doanh nhân trên Hoclamgiau này)….

Và người nghèo vẫn ngây thơ nộp thuế, cái tư tưởng ăn cướp kiểu Robinhut giờ đây đập thẳng vào mặt họ, họ vẫn thủ dâm tinh thần rằng “những thằng giàu đáng ghét kia còn phải nộp nhiều hơn mình, mình nộp thế này ăn thua mẹ gì, thôi cứ nghiến răng mà nộp cho yên thân”, họ đâu có biết rằng giới DN và nhà nước đã vô hình và luôn luôn mặc cả và thoả thuận với nhau công khai trên các đạo luật, DN và nhà nước vẫn chung sống với nhau dễ chịu và hoà thuận lắm,…

Cùng với tiến độ này và sự đói khát của nhà nước, vài năm nữa các đạo luật thuế sẽ tiếp tục ồ ạt tung ra: thuế sở hữu nhà, thuế sở hữu xe máy, xe hơi, thuế xả rác, thuế chuyển nhượng tài sản, thuế thừa kế tài sản, thuế nhận tiền từ thân nhân nước ngoài …., và tất cả các loại thuế này luôn táng thẳng vào mặt người nghèo và họ không có cách chi tránh được.

 


Phần 3: Người giầu tự bảo vệ
Người giầu vốn là một thực thể cực kỳ đáng ghét trong xã hội, 90% quảng đại quần chúng cực kỳ căm ghét người giầu vì …. mình không được giầu như họ, và khẩu hiệu cướp của người giầu chia cho người nghèo luôn được họ theo đuổi không mệt mỏi, tiếc thay giới cầm quyền chuyên nghĩ ra các đạo luật lại toàn không phải là ngươì nghèo…

Từ một năm nay, Quốc hội VN đã thông qua luật thuế thu nhập cá nhân, theo đó các cá nhân khi chuyển nhượng chứng khoán hoặc bất động sản phải đóng một mức khiêm tốn là 20% chênh lệch lãi, bất kể chi phí, một con số cực kỳ …thương tâm, và tôi dám chắc quảng đại quần chúng ngoài đường kia đang rất hỉ hả, “chết mẹ bọn nhà giầu đi, nhiều tiền dửng mỡ chơi chứng khoán, mua bất động sản, sao không đánh lên 50% cho bõ ghét nhỉ

Vậy thì các quỹ, các công ty kinh doanh tài chính thì sao, các công ty nhỏ bộ phận kế toán tự kinh doanh cổ phiếu thì sao, ồ chả làm sao cả, vưỡn chịu thuế thu nhập doanh nghiệp 28% bình thường thoai, mà 28% là sau chi phí, ồ kinh ngạc nhể, tại sao khi mọi người mua xe, ăn nhà hàng, du lịch, mua đồ, … đều hớn hở lấy hoá đớn đỏ mà người mua là một công ty trền trời nào đó ?

90% những người bạn của tôi đều rất “nghèo khó”, họ ở trong các căn nhà sang trọng, nhiều người đi các xe hơi đắt tiền, dùng điện thoại xịn, thậm chí một vài người trong số họ là các trưởng phòng danh tiếng trong các cơ quan nhà nước, ngày nghỉ họ đánh tennis và uống bia ở những nơi sang trọng, nhưng khi cơ quan yêu cầu thống kê tài sản thì kỳ lạ, họ chẳng có gì cả, tất cả tài sản đó đều là sở hữu của một công ty nho nhỏ xinh xinh nào đó, chúng đang được khấu hao định kỳ đưa vào chi phí ở công ty đó, mà công ty đó có thể do vợ họ, em họ, cha mẹ họ…đứng tên sở hữu. Thu thuế thu nhập cá nhân của họ ư, mơ hão, mức lương họ lĩnh thường khoảng 3 triệu -> 5 triệu và họ đóng bảo hiểm y tế, đảng phí, công đoàn phí đầy đủ lắm, nhưng thuế thu nhập cá nhân …thì họ chưa đủ tuổi đóng!

Xã hội vốn tồn tại một triệu chứng là đi “săn lùng người giầu” và người giầu rất khó tồn tại trên giấy tờ, họ được bảo vệ vững chắc trong các công ty, mà công ty là một thực thể được luật pháp và nhà nước bảo vệ cực kỳ kỹ lưỡng, các công ty này kinh doanh -> kiếm tiền -> ăn tiêu bét nhè chè thiu -> Còn tý chút thừa họ đóng thuế 28% của chỗ cơm thừa canh cặn này.

Và chi phí để lập một công ty nhỏ và thuê một kế toán viên cần mẫn làm báo cáo thuế hàng năm ở VN là ???, hãy giờ trang cuối của bất kỳ tờ rao vặt mua bán nào, mức giá của nó làm bạn sửng sốt đấy !!! (thường nó bằng phí coffee 1 tuần của các bạn trên Hoclamgiau) hoá ra nhân công và chất xám bi gìơ cũng rẻ mạt và thừa thãi thật, xã hội chỉ thiếu những người có tiền nhiều để trả thôi, mà tìm những người như vậy !!!! Khó tìm quá !!!!

Và cùng với thời gian, giới DN và nhà nước vẫn luôn sống hoà thuận với nhau, cùng có lợi, tuy nhiên để an thần cho xã hội, hàng ngày trên các phương tiện truyền thông họ cũng rất hay tranh luận gay gắt thậm chí còn truyền hình trực tiếp cho quần chúng vui, và nhà nước, ôi nhà nước vĩ đại phải luôn tỏ ra công bình, ngay thẳng, chính trực và bảo vệ …người nghèo.

Ôi người nghèo…!
Ôi, đáng thương cho người …giàu !


6) Muốn học bơi, chỉ có cách nhẩy vào bể nước
Khi Donand Trump phá sản năm 2000, không ai dám coi ông là người nghèo khó, một cụ già 97 tuổi  may mắn trúng vé số tại VN đến 7 tỷ VND, đa phần mọi người vẫn coi cụ là một người nghèo ,  “giàu có”… hoàn toàn không thể hiện bằng con số tiền bạn đang có trong tay, mà nó là một phẩm chất bạn đang sở hữu, trau dồi và bộc lộ, chính phẩm chất cá nhân ấy quyết định bạn là một người có khả năng “sinh sản” về mặt tiền bạc hay không.

Ở VN ta hay thấy một hiện tượng…, nhiều bạn trẻ, là con cái của những gia đình đột nhiên giầu có nhờ sự thăng chức ngoạn mục của phụ huynh, họ thừa kế lượng tài sản khá lớn, và đa phần họ làm tiêu biến lượng tài sản này cũng nhanh như tốc độ thăng chức của phụ huynh họ trước kia.

Một hiện tượng nữa cũng rất hay gặp là nhiều bạn trẻ ngẫu hứng khởi nghiệp một cơ sở kinh doanh nào đó – trước sự phản đối mãnh liệt của người thân, sau vài ba năm cơ sở kinh doanh đó nhanh chóng sụp đổ trước sự hả hê của mọi người, chàng trai trẻ ngày nào nhanh chóng đầu hàng và quay trở lại con đường ổn định – làm công chức hoặc yên phận làm thuê ở một công ty nào đó, ngày ngày bất mãn và kể những câu chuyện mở đầu bằng “ngày xưa, tao đã từng…., đừng có làm….”, nhiệt huyết ngày nào của họ trở lại vạch xuất phát cạnh con số 0.

Phẩm chất “giàu có” không thể ngẫu nhiên mà có được, lại càng không phải cứ học gạo nhiều mà tích lũy thành, và lại càng không “có được một cách nhanh chóng”, nó đòi hỏi một yếu tố bắt buộc là “được rèn luyện trong môi trường và trong khoảng thời gian đủ dài”, muốn bơi được chỉ có cách nhẩy vào bể nước, dù có học bao nhiều tư thế bơi tuyệt mỹ trên bờ mà bạn không xuống nước thì lần sau gặp nước bạn vẫn uống no bụng là điều chắc chắn. Nhưng không ai học bơi mà không uống no nước vài lần, xác suất một ai đó khởi nghiệp và thành công rực rỡ ngay với lần khởi sự đầu tiên là rất rất nhỏ, nhưng xác suất mọi người rời bỏ ngay con đường làm giàu sau thất bại đầu tiên lại là rất lớn.

Chăm chỉ làm việc và học hỏi, định khởi nghiệp ở lĩnh vực nào phải lăn lộn vào lĩnh vực đó từ những nấc thang thấp nhất, những góc nhỏ nhất, khuất nhất, bạn sẽ có xác suất thành công rất lớn, còn với những mệnh đề hời hợt theo kiểu “tôi đang có 300 triệu, muốn mở tiệm ăn văn phòng, ai có nhiều  kinh nghiệm tư vấn giúp tôi hoặc cộng tác góp vốn cùng tôi”, “tôi có 200 triệu, muốn mở trường mần non song ngữ, cần người có kinh nghiệm cộng tác”… nghe thì rất khiêm tốn cầu thị và khoa học nhưng nghe sao giống “tôi có 3 triệu để trả cho ai dạy tôi học bơi trên bờ, ai có kinh nghiệm bơi giỏi tư vấn cho tôi trong phòng máy lạnh, ai bơi giỏi thì cõng tôi bơi cùng với để tôi yên tâm không chết đuối”, ….xác suất thất bại của sự khởi nghiệp từ những mệnh đề này rất lớn.

Tại sai không là “ai có kinh nghiệm giúp tôi xin việc làm bồi bàn, thu ngân, quản gia… cho tiệm ăn vài năm để tôi học hỏi” “ai giúp tôi tập sự xin việc như giáo vụ, hành chính, quản lý…cho trường mần non để tôi tích lũy kinh ngiệm” “ai đang là chủ trường mầm non, giúp nhận tôi vào làm việc không lương ở bộ phận X …”?


7) Làm giầu là thực hiện một kế hoạch lâu dài, không phải là một phi vụ
Để hiểu được mệnh đề này, tôi đã phải trả một giá rất đắt trong 5 năm lăn lộn theo kiểu “chơi chứng khoán” trên các sàn giao dịch hàng ngày, tâm lý làm giàu nhanh, làm giàu kiểu “đánh quả”, kiểu “phi vụ”, “làm giàu siêu tốc”, tốn ít thời gian và công sức để có thành quả nhanh, phải dùng đòn bảy lớn, phải sử dụng tiền bạc và thời gian của người khác...gần như “tiêu diệt” 100% những nhà đầu cơ/kinh doanh mới khởi nghiệp khi dùng nó làm kim chỉ nam cho hành động của mình. Sau này, có thời gian chơi với một người bạn gốc Hoa, tôi phát hiện ra một điều rất thú vị với những người gốc Hoa tại Việt Nam….
– Người Hoa hầu như không tham gia kinh doanh các nghành nghề như: net, web, tech, dot, ex, ecom…là những nghề mang tính bùng nổ kiểu đồng bóng, ít có tính chất kế thừa và hệ thống lâu dài, xác suất thành công chiếm tỷ lệ rất nhỏ.
– Hầu như không dùng đòn bẩy kiểu gác đòn xuống bờ sông, một chết một sống, không vay nợ theo kiểu gốc 3, vay 7, đầu tư vào chứng khoán với deadline trả nợ rõ ràng, họ có các hội đoàn hỗ trợ nhau vốn kiểu như “chơi họ” của người Việt, không bị sức ép về thời hạn trả nợ một cục.
– Người Hoa chọn những nghành nghề hết sức cơ bản và thiết yếu, liên quan mật thiết đến bốn nhu cầu thiết yếu nhất là: ăn uống, ngủ nghỉ, mặc, tiêu dùng thiết yếu…những lĩnh vực kinh doanh bền vững và thiết yếu nhất tại VN hiện này: lương thực, thực phẩm và đồ uống, hàng măy mặc tiêu dùng – xà phòng mỹ phẩm, nhà hàng và khách sạn…hầu hết nằm trong tay của những người không phải gốc Việt, điểm vài tên tuổi như Kinh Đô, Bitis, Nam An,..
– Tính kế thừa và duy trì sự giáo dục các thế hệ kế nối của người Hoa phải nói là tuyệt vời, hiếm khi thấy các thiếu gia người Hoa phá gia chi tử, họ thừa kế tính khiêm nhường, giấu mình, trau dồi tích lũy sự khéo léo, nhẫn nhịn, cởi mở, và đặc biệt biết quản lý đồng tiền…


“Quản lý đồng tiền”, bắt tiền bạc phải hoạt động không ngừng là kỹ năng quan trọng nhất trong hành trình làm giàu, và dù đó là loại tiền gì, đang vận hành trong khu vực đầu tư, kinh doanh nào, nó đều đòi hỏi yếu tố thời gian, đó là quy luật tất yếu và bất biến, không ai có thể chống lại.

Với sự phát triển siêu nhanh của khoa học công nghệ và truyền thông, cá biệt có một số phương cách và cá nhân có những thể hiện làm giầu một cách cực kỳ nhanh chóng (ví dụ như các ông chủ trẻ của Google, Facebook, hay các siêu sao bóng đá, sao ca nhạc, sao tuổi teen…), nhưng số đó chiếm một tỷ lệ không đáng kể và không có ý nghĩa gì về mặt thống kê số liệu, họ hay được nhắc đến bởi lý do duy nhất là “đặc tính ăn khách” của truyền thông…

Nhiều người hay vin vào các trường hợp đó để tìm kiếm các phương cách “làm giàu siêu tốc” đầy mạo hiểm và tỷ lệ thất bại cũng thực là kinh khủng, cũng như nhiều bạn trẻ bao biện cho việc lười học hoặc bỏ học đại học khi viện dẫn Billgate bỏ đại học để có một khối tài sản khổng lồ…mà quên đi một thực tế là những trường hợp như Gate không đáng kể trong hiện thực xã hội…

Và rất nhiều cá nhân, tổ chức biết lợi dụng đặc tính đó (“thích các phưong thức làm giàu siêu tốc”) của đa số các bạn trẻ để dẫn dụ, Các công ty bán hàng đa cấp bất chính rất dễ dàng lừa được số lượng đông đảo học sinh, sinh viên…tham gia hệ thống bởi họ nắm bắt được quy luật này…

Nguyễn Đức Tâm – TongDaiHangKhong.com – Tư Vấn Hàng Không Giá Rẻ

Nguồn nội dung: http://www.hoclamgiau.vn/forum/contentdetail.aspx?id=21931&clubid=195&catid=98